1AM 14/2
Lại một ngày dài bên bàn phím, tâm hồn nặng trĩu buông xuôi theo thời gian, thật là khó để biết được tương lai mình sẽ ra sao nếu cứ tiếp tục chuỗi ngày dài đăng đẵng này, không ai quản lý mình cả nhưng thật sự giống như có một sợi dây vô hình, trói mình vào giữa cuộc sống vô nghĩa này. Tiền bạc, quyền lực, sự kính trọng có thật sự cần thiết cho một cuộc sống hạnh phúc hay không, hay chỉ đơn giản là niềm vui nhỏ nhoi bên cạnh người mình yêu thương và sống nốt quãng đời còn lại trong tình thương, trong niềm vui hơn là tìm điều đó trong sự sang trọng quý phái kia. Nếu có 1 điều ước mình cũng không ước thời gian trở lại, cuộc sống là 1 chuỗi logic, có cái này mới có được cái kia, nếu có được điều ước hiện tại thì cũng là kết quả của 1 quá trình, cố gắng thay đổi nó thì cuộc sống mình sẽ thật sự khác, mình sẽ ước những ngày sắp tới của mình sẽ là những ngày vui, thành công và hạnh phúc. Mình không phải là người luôn hướng tới những cái tốt hơn, đẹp hơn, cũng không phải là người thích hài lòng với cái mình đang có, mình cũng không hiểu nỗi mình, khi mình hài lòng với cái đó thì mình lại nhắm tới 1 hướng khác , và chán nản cái làm mình hài lòng. Hôm nay là ngày 14/2 thật lạ khi mình lại viết vào ngày này vì mình không có cảm giác cô đơn hay buồn chán khi không có tình yêu. Đôi lúc cảm thấy quá thất vọng với chính bản thân mình, nên buộc phải viết ra để thoát khỏi nó, nhưng dường như nó chỉ là tưởng tượng, khi đau mình rên la, khi vui mình cười, khi buồn thì khóc, nhưng những điều đó chưa hẵn làm những cảm giác đó tan biến chỉ thể hiện ra như khi mình viết ra tất cả thì nỗi buồn vẫn cứ tồn tại trong con người của mình. (1h20'). Thời gian quá nhanh, đời người quá ngắn, nên đôi khi người ta lại không cảm hết những cái xung quanh chỉ mún có những cái vượt quá tầm với của mình, thật sự thời gian là thứ dễ mất mát nhất mà người ta không nhận ra, Nhưng nếu cho mình quay trở lại thì cũng chẳng thể thay đổi được gì đâu, có thay đổi thì ngay bây giờ, là thời điểm thích hợp nhất, vì thời gian không chờ đợi ai, hồi tưởng về quá khứ đó chỉ là 1 thứ cảm giác hụt hẫng, kém cõi và vô nghĩa.
Đêm dài, ngày dài, cuộc sống dài
Mỗi bước chân, mỗi đời người, mỗi bầu trời
Mang ta về với gió, gởi lòng mình theo mây
Hụt hẫng chán nãn, buồn hay vui
Khác biệt gì giữa giàu sang nghèo khổ
Chỉ 1 lòng sống cho tốt kiếp này
Ân hận gì những lỗi lầm đã gây
Mỗi bước đi, mỗi số phận
Đôi lúc thấy tình yêu là vô vọng
Mà sao tim chìm đắm mãi không buông.
Ta đây sống giữa muôn vàn cạm bẫy
Lo làm gì mai này sẽ ra sao
Bước 1 bước vững vàng 1 bước
Để trọn đời không hối tiếc làm chi.
Đêm dài, ngày dài, cuộc sống dài
Mỗi bước chân, mỗi đời người, mỗi bầu trời
Mang ta về với gió, gởi lòng mình theo mây
Hụt hẫng chán nãn, buồn hay vui
Khác biệt gì giữa giàu sang nghèo khổ
Chỉ 1 lòng sống cho tốt kiếp này
Ân hận gì những lỗi lầm đã gây
Mỗi bước đi, mỗi số phận
Đôi lúc thấy tình yêu là vô vọng
Mà sao tim chìm đắm mãi không buông.
Ta đây sống giữa muôn vàn cạm bẫy
Lo làm gì mai này sẽ ra sao
Bước 1 bước vững vàng 1 bước
Để trọn đời không hối tiếc làm chi.
